cầu hiền
Định nghĩa
- Thành ngữ (Động từ)
- Tìm kiếm và trọng dụng người tài giỏi: Hành động của người cầm quyền hoặc tổ chức chủ động tìm kiếm, mời gọi những người có tài năng, đức độ về phục vụ cho đất nước hoặc sự nghiệp chung.
Ví dụ sử dụng
- Thành ngữ:
- Vị minh quân ấy luôn chú trọng việc cầu hiền để phát triển đất nước.
- Chính sách cầu hiền của công ty đã thu hút nhiều chuyên gia giỏi.
- Trong lịch sử, các triều đại hưng thịnh đều gắn liền với việc cầu hiền đãi sĩ.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Cầu hiền đãi sĩ": Một cụm cố định, nhấn mạnh cả việc tìm kiếm (cầu hiền) lẫn trọng đãi, đối xử tử tế (đãi sĩ) với người tài.
- Một nhà lãnh đạo sáng suốt phải biết cầu hiền đãi sĩ.
- Tư tưởng "cầu hiền": Được dùng như một khái niệm chỉ chính sách, tư tưởng trọng dụng nhân tài.
- Tư tưởng cầu hiền xuyên suốt trong các tác phẩm của ông.
Biến thể và từ gần giống
- Chiêu hiền đãi sĩ: Có nghĩa tương tự, chỉ việc chiêu mộ và trọng đãi người tài.
- Trọng dụng nhân tài: Cụm từ hiện đại hơn, cùng diễn đạt ý nghĩa coi trọng và sử dụng người giỏi.
Từ đồng nghĩa
- Trọng dụng: Coi trọng và sử dụng (người tài).
- Chiêu mộ: Tìm kiếm và thu hút (nhân tài) về với mình.
Thành ngữ liên quan
- "Hiền tài là nguyên khí quốc gia": Câu nói nổi tiếng của danh sĩ Thân Nhân Trung, khẳng định người tài là sức sống của đất nước, là cơ sở cho hành động cầu hiền.
- "Vua sáng, tôi hiền": Chỉ thời kỳ đất nước có người lãnh đạo sáng suốt và biết trọng dụng bề tôi hiền tài.